tin nong

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

TRIẾT LÝ TỐI ƯU HÓA CỦA NGƯỜI NHẬT


Nhớ ngày xưa làm việc với người Nhật, những buổi đầu thật là khó khăn đối với tôi. Lạ lẫm về văn hoá, ngôn ngữ đến cách sống. Tháng làm việc đầu tôi liên tục bị trừ lương vì đến muộn (7h vào làm nhưng 7h5′ tôi mới có mặt), vì chậm deadline dù chỉ 2 tiếng, vì không chào cấp trên, vì không mặc vest,… Sau này quen dần thì tôi không bao giờ bị vậy nữa mà thậm chí còn liên tục được thưởng vì thành tích trong công việc cũng như sự đóng góp cho các hoạt động chung. Lúc đó, những người bạn Nhật mới tâm sự với tôi rằng: bọn tao rất sợ người Việt Nam vì chúng mày học nhanh, thông minh nhưng tiếc là bọn mày lại khá tuỳ tiện, chẳng theo nguyên tắc nào cả nên thành tích lại kém hơn bọn tao, còn kiểu như mày thì chỉ là số ít thôi.
Quãng thời gian tiếp xúc với văn hoá Nhật, tôi thấy các công ty Nhật thường áp dụng nguyên tắc cắt giảm 3M cực kỳ mạnh. 3M là từ viết tắt của:
– Muda: sự lãng phí, hiệu quả thấp mà chi phí cao
– Muri: sự bất hợp lý, không đúng quy luật, không bình thường
– Mura: sự không nhất quán, bất ổn định, kẻ xây người phá
Tóm lại, những gì vi phạm nguyên tắc 3M họ đều cho triệt tiêu, không bao giờ để tồn tại.
Họ cũng kể cho tôi nghe câu chuyện về chiếc tên lửa phóng vệ tinh. Ban đầu từ mặt đất, chiếc tên lửa rất to và dài, nó mang theo những khoang chứa nguyên liệu lớn để phục vụ cho quá trình đẩy vệ tinh lên quỹ đạo. Nhưng càng lên cao, chiếc tên lửa càng ngắn và nhỏ dần, bởi lẽ những khoang đã đốt hết nhiên liệu được hệ thống tự động cắt bỏ để giảm trọng lượng, giúp cho tên lửa này được lên cao hơn. Nếu không cắt thì cả tên lửa sẽ chịu thêm sức nặng của những khoang nhiên liệu rỗng không còn tác dụng. Người Nhật gọi đây là Triết lý Tên lửa. Mặc dù giai đoạn đầu bạn có thể có công rất lớn như khoang nhiên liệu kia, nhưng đến thời điểm nào đó, bạn không còn giá trị đóng góp vào kết quả chung, bạn sẽ bị đào thải nếu không cả bộ máy sẽ không tiến lên được. Triết lý này có vẻ tàn nhẫn nhưng thực dụng và hiệu quả cao.
Dù hiện tại không còn làm việc với người Nhật nữa, nhưng giai đoạn đó đã giúp tôi nhận thức rõ về ý chí cũng như sự quyết liệt của họ, từ đó tự đề ra các nguyên tắc của riêng mình. Một cá nhân sông không theo nguyên tắc nào thì không phải là họ đang sống mà chỉ đang bám gửi cuộc sống này vào những người xung quanh mà thôi.
Nguồn: Tuấn Nguyễn

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

CÂU CHUYỆN TIVI SONY THÂM NHẬP THỊ TRƯỜNG MỸ VỚI KẾ SÁCH "BẮT CON BÒ ĐẦU ĐÀN"


Công ty Sony Nhật Bản của ngày hôm nay và sản phẩm tivi của họ đã vang danh trên toàn cầu. Nhưng vào giữa thập niên 70 của thế kỷ trước, ở nước Mỹ sản phẩm tivi đó là mặt hàng chẳng có tí danh tiếng nào, một loại “hàng hoá không tên tuổi” chẳng có ai thèm hỏi đến.
Sau một chuyến đi đầy vất vả, ông Yanagi đã đến thành phố Chicago để đảm nhiệm chức trưởng phòng nước ngoài của công ty Sony, khi ông đến đây, tivi sony chỉ được ký gửi trong các cửa hàng, nằm im lìm và phủ đầy bụi, hầu như chẳng ai hỏi mua.
Một mặt hàng có chất lượng tốt và bán rất chạy ở Nhật, tại sao khi đến Mỹ lại rơi vào tình cảnh vắng vẻ lạnh lẽo đến vậy? Yanagi ngày đêm suy nghĩ vấn đề này.
Người tiền nhiệm của Yanagi đã từng nhiều lần cho đăng quảng cáo trên báo chí thành phố Chicago, giảm giá bán tivi. Song, cho dù đã nhìêu lần giảm giá không những không bán đựoc hàng mà giảm giá bán còn làm cho hình tượng sản phẩm xấu đi rất nhiều, cũng vì thế ngày càng không có ai ngó ngàng tới.
Đối mặt với tình hình khó khăn này, ông Yanagi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng cho dù là một biện pháp nhỏ thôi ông cũng không thể nghĩ ra.
Một hôm, ông tình cờ đi qua một bãi chăn thả gia súc. Khi mặt trời buổi chiều bắt đầu lặn xuống, có một đứa trẻ chăn bò trông rất nhí nhảnh dắt một con bò đực to đi về chuồng. Trên cổ con bò đó có buộc một chiếc chuông nhỏ, khi cái chuông kêu “leng keng, leng keng” thì một đàn bò rất đông ngoan ngoãn nối đuôi nhau đi theo sau con bò đực đầu đàn rồi đi vào chuồng. Yanagi cứ đứng nhìn, nhìn mãi rồi hét lên: “Có rồi”. Linh cảm chợt xuất hiện và ông ta nghĩ ra một cách để có thể bán được tivi. Một đàn bò vừa to vừa đông lại bị một đứa trẻ cao chưa đầy 1m thuần phục một cách dễ dàng, chính là bởi vì đứa trẻ ấy đã dắt được “con đầu đàn”, nếu ti vi Sony có thể tìm ra được cửa hàng “đầu đàn” như vậy để bán hàng thì chẳng phải là sẽ rất nhanh mở được con đường tiêu thụ tivi hay sao?
Qua tìm hiểu, Yanagi xác định sẽ chọn doanh nghiệp bán hàng điện máy lớn nhất ở đây là công ty Maxilier làm mũi nhọn chủ chốt. Ngay ngày hôm sau, khi đi làm, ông đã hăm hở đến công ty Maxilier và yêu cầu đuợc gặp giám đốc công ty. Danh thiếp của ông đã được nhân viên thường trực đưa vào, rất lâu sau mới thấy hồi đáp, và câu trả lời là “giám đốc đi vắng”. Yanagi nghĩ: Vừa mới đến giờ làm, chắc chắn giám đốc có ở văn phòng, có lẽ do ông ta quá bận nên mới không tiếp, ngày mai lại đến vậy. Ngày tiếp theo, ông chọn một thời điểm theo ông tự đánh giá là vị giám đốc sẽ rỗi rãi để đến gặp và lần này ông vẫn không đạt được mục đích.
Cho đến tận lần thứ 4, Yanagi mới gặp được vị giám đốc. Vừa gặp mặt, không đợi Yanagi nói gì, vị giám đốc đó nói thẳng luôn một câu: “Chúng tôi không bán sản phẩm của Sony” và nói tiếp cả một bài lí luận, đại ý là sản phẩm của các ông đang bán hạ giá, như một quả bóng bị xì hơi, đá đi đá lại mà vẫn không ai thèm.
Vì công việc, Yanagi đã nuốt giận làm ngơ, trên mặt vẫn nở một nụ cười, có vẻ thuận theo ý của giám đốc kia và nói rằng: Sony sẽ không giảm giá bán nữa và ngay lập tức sẽ bắt tay vào thay đổi hình tượng sản phẩm. Sau cuộc gặp đó, Yanagi đã rút hết số tivi đang kí gửi ở các cửa hàng về, huỷ bỏ việc bán hàng giảm giá, đồng thời đăng quảng cáo trên báo chí, tái tạo hình tượng sản phẩm.
Yanagi cầm theo tờ báo mà ông đã đăng quảng cáo mới, một lần nữa đến gặp vị giám đốc công ty. Vị giám đốc này lại lấy lí do: “Dịch vụ sau bán hàng của Sony kém” để từ chối tiêu thụ sản phẩm.
Yanagi vẫn không hề có ý kiến gì, ngay khi về đến trụ sở, ông liền thiết lập phòng bảo hành tivi Sony, phụ trách dịch vụ sau bán hàng cho sản phẩm và lại tiếp tục đăng quảng cáo, công bố địa chỉ và số điện thoại của phòng bảo hành, bảo đảm khách hàng có thể gọi điện đến bất cứ lúc nào.
Không ai biết rằng, trong lần gặp mặt thứ 4 này, giám đốc công ty Maxilier một lần nữa lấy lí do “danh tiếng của công ty Sony không cao, không được sự đón nhận của người tiêu dùng” để từ chối tiêu thụ sản phẩm Sony.
Mặc dù vẫn bị từ chối nhưng Yanagi không hề nản lòng, mà ngược lại vẫn thấy tràn ngập lòng tin. Sau khi trở về trụ sở liền triệu tập hơn 30 nhân viên lại, phân công mỗi người mỗi ngày phải họi 5 cuộc địên thoại đến công ty Maxilier hỏi mua tivi Sony.
Liên tục những cuộc điện thoại hỏi mua tivi làm cho nhân viên công ty quay như chong chóng, và bắt buộc phải đưa Sony vào danh sách “đợi giao hàng”.
Trong lần tiếp theo Yanagi gặp vị giám đốc kia, ông ta nổi cáu đùng đùng “Anh làm cái quái quỷ gì thế? Cố tình tạo dư luận, quấy nhiễu công việc của công ty chúng tôi, chẳng ra cái thể thống gì”.
Yanagi không vội vàng hay hoang mang gì, đợi vị giám đốc nguôi giận, liền nói về những ưu điểm của tivi Sony – một trong những sản phẩm bán chạy nhất ở Nhật Bản, rồi Yanagi thành khẩn nói: “Tôi đã 5 lần 7 lượt đến tìm gặp ông, một mặt là vì lợi nhụân của công ty tôi, nhưng đồng thời cũng nghĩ tới lợi ích của quý công ty. Tivi bán rất chạy ở Nhật Bản nhấy định sẽ là cây hái ra tiền của Maxilier!”.
Giám đốc công ty Maxilier nghe xong lại tìm ra một lý do khác: Lợi nhuận của sản phẩm Sony thấp, so với các công ty khác thì phần chiết khấu thấp hơn 2%. Lúc này, Yanagi không vội vàng nâng cao phần chiết khấu lên mà lại khéo léo nói: Sản phẩm có chiết khấu cao hơn 2%, xếp trên giá mà không bán được thì lợi nhuận của công ty sẽ không tăng lên; chiết khấu của Sony tuy ít hơn một chút nhưng hàng bán hết nhanh, quay vòng vốn nhanh, có phải là quý công ty sẽ thu được lợi nhuận cao hơn không?
Mỗi một lời nói của Yanagi đều đứng trên lập trường của vị giám đốc, đều nghĩ cho lợi ích của công ty Maxilier, hợp tình hợp lí, thái độ thành khẩn, cuối cùng đã làm cho vị giám đốc đó hài lòng, miễn cưỡng đồng ý thử tiêu thụ 2 chiếc tivi Sony. Nhưng cũng kèm theo điều kiện vô cùng hà khắc: Nếu trong vòng 1 tuần không bán hết thì phải đến chuyển về.
Yanagi tràn đầy lòng tin, về đến trụ sở, ông lập tức chọn 2 nhân viên bán hàng trẻ trung, tháo vát và chuyên môn cao để chuyển 2 chiếc tivi Sony đến công ty Maxilier và bảo với họ rằng, 2 chiếc tivi này chính là sự mở đầu của những hợp đồng hàng triệu đô la Mỹ, yêu cầu họ đưa 2 chiếc tivi này đến cửa hàng, xếp lên giá và ở lại cùng phối hợp bán hàng với các nhân viên ở cửa hàng của công ty Maxilier.
Trước khi chuyển hàng đi, Yanagi còn yêu cầu họ phải thiết lập mối quan hệ tốt với nhân viên của cửa hàng, giờ nghỉ phải lần lượt mời họ đi uống cafe ở một quán cafe gần đó. Nếu trong vòng 1 tuần mà không bán được 2 chiếc tivi này thì 2 người không cần phải trở về công ty nữa.
4 giờ chiều ngày hôm đó, 2 cậu nhân viên trở về, báo cáo rằng, 2 chiếc tivi đó đã được bán hết và công ty Maxilier đặt tiếp 2 chiếc nữa. Yanagi cảm thấy vô cùng phấn chấn.
Đến lúc này, tivi Sony cuối cùng đã chen chân được vào cửa hàng “đầu đàn” ở Chicago. Khi đó lại đúng vào dịp đầu tháng 12, mùa rộ bán hàng điện máy gia dụng của thị trường Mỹ, chỉ qua mùa giáng sinh, trong vòng 1 tháng, đã bán được hơn 700 chiếc tivi.
Công ty Maxilier thu được lợi nhuận lớn, vị giám đốc đã lập tức thay đổi cách nhìn, đích thân ghé thăm Yanagi, đồng thời xác định sản phẩm Sony sẽ là sản phẩm chủ lực của cửa hàng trong năm tới. Có công ty Maxilier làm con “đầu đàn” mở đường, hơn 100 cửa hàng khác của khu vực Chicago đã theo sau, yêu cầu được bán sản phẩm Sony. Không đầy 3 năm Sony đã chiếm lĩnh tới 3% thị trường khu vực Chicago.
Do đã có “con bò đầu đàn” Chicago, thị trường tivi Sony ở các thành phố khác của Mỹ cũng được mở ra. Ông Yanagi cho rằng: Một ít cửa hàng ở 3 khu vực có tổng lượng tiêu thụ chiếm hơn 8 bang là những khách hàng đáng chú ý nhất. Họ có khả năng tiêu thụ vô cùng lớn, có thể có tác dụng của “con đầu đàn”. Nhưng những khách hàng này thường ỷ vào thế lực tài chính mà rất coi thường người khác, khó có thể khai thác. Nếu nhân viên bán hàng thiếu tính mềm mỏng, không có tinh thần chịu khó, một khi gặp trở ngại liền nhụt chí quay đầu, chỉ muốn tìm những cửa hàng nhỏ dễ giao tiếp thì khó có thể mở rộng thị trường tiêu thụ ra được.
Quan điểm của ông Yanagi đúng là hợp với sách lược “bắt giặc thì phải bắt tướng giặc trước”. Công ty Maxilier là “con đầu đàn” của ngành tiêu thụ sản phẩm điện máy ở Chicago, cũng chính là vua, là tướng của ngành này. Trong tình cảnh khách mua tivi thờ ơ, từ việc chú bé chăn bò, Yanagi đã tìm ra được sự gợi ý và quyết định nắm bắt điểm mấu chốt của vấn đề, quyết tâm bắt được “con đầu đàn” để tivi Sony chiếm lĩnh thị trường Chicago, từ đó tiến quân vào thị trường rộng lớn của nước Mỹ.
Trong thương trường, bất kể là quyết sách hay xử lý vấn đề đều phải nắm lấy trọng điểm. Trong cạnh tranh, cần biết phân biệt ai là đối thủ chính, từ đó tập trung nguồn lực để điểm trúng huyệt mắt xích then chốt, các vấn đề khác sẽ dễ dàng xử lý sau khi các mắt xích được hoá giải.

Nguồn: Tuấn Nguyễn

Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

ĐỪNG CHỈ BÁN HÀNG, HÃY BÁN LỢI ÍCH CỦA MÓN HÀNG


Cách đây 55 năm, khi Myers thành lập công ty AccuWeather, không ai muốn bỏ tiền ra mua thông tin dự báo thời tiết, bởi vì họ có thể dễ dàng nhận được thông tin miễn phí từ đài phát thanh.
Để thành công, Myers đã phải tìm cách thuyết phục mọi người 2 điều: Thứ nhất, ông có thể giúp họ tiết kiệm tiền bằng cách cung cấp các dự báo được tùy chỉnh riêng cho phù hợp với hoạt động kinh doanh của họ. Thứ hai, ông có thể đưa ra các dự báo chính xác hơn cơ quan khí tượng của chính phủ.
Để chứng minh giá trị của AccuWeather, Joel Myers đã dành thời gian nghiên cứu cẩn thận về từng khách hàng tiềm năng và ngành kinh doanh của công ty này. Ông muốn xác định tác động của thời tiết đối với khách hàng, điều mà họ sẽ không bao giờ biết nếu không có ông.
Ví dụ, Myers đã nhận ra rằng mọi người sẽ thích mua một chiếc ôtô có hệ dẫn động 4 bánh (4WD) để lái khi có tuyết rơi. Vì vậy, ông đi đến các đại lý bán xe, và giải thích rằng nếu họ sử dụng bản dự báo thời tiết của ông, họ có thể lên kế hoạch khi nào nên thay đổi lại showroom và giới thiệu các mẫu xe 4WD cho khách hàng.
Myers cũng chào hàng với các công ty bảo hiểm rằng ông có thể giúp họ làm giảm chi phí thanh toán bảo hiểm xe cho khách hàng, bằng cách cảnh báo trước về nguy cơ mưa đá hoặc bão, để khách hàng có thể chủ động di chuyển những chiếc xe hơi vào bên trong gara.
Để chứng minh rằng AccuWeather có thể dự báo thời tiết tốt hơn cả cơ quan khí tượng của chính phủ, Myers biết rằng ông phải cho thấy mình có thể đưa ra được dự báo vừa cực kỳ chính xác và cụ thể mà chính phủ không thể cung cấp được, lại vừa giúp khách hàng tiết kiệm được tiền. Khi làm việc với một khu trượt tuyết ở Pennsylvania, Myers đã dự đoán được đâu là thời gian tốt nhất để các công nhân tại đây bắt đầu làm tuyết nhân tạo, bằng cách theo dõi độ ẩm tương đối (điều mà chưa ai khác làm khi đó) và chứng minh rằng có thể có ba điều kiện thời tiết khác nhau trên cùng một con dốc vào cùng một thời điểm. Chủ của khu trượt tuyết này vẫn hoài nghi, vì vậy Myers đã cho họ dùng thử miễn phí trong 30 ngày, và cuối cùng người này đã trở thành khách hàng trung thành của ông.
Ngày nay AccuWeather đã trở thành một dịch vụ dự báo thời tiết hàng đầu thế giới với doanh thu hơn 100 triệu USD, và có rất nhiều khách hàng là các tập đoàn hàng đầu thế giới (gần phân nửa danh sách Fortune 500) như Bloomberg, Samsung, Ford… Đó là minh chứng cho việc biết khơi gợi nhu cầu, chỉ ra điểm lợi của món hàng và cách thức tiếp cận khách hàng khôn ngoan, biến những thứ tưởng chừng như miễn phí trở thành công cụ đắc lực hỗ trợ cho việc kinh doanh.
“Đừng bán hàng, hãy bán lợi ích của món hàng”


Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

16 BÀI HỌC CHO NGƯỜI KINH DOANH

Nếu bạn có những kỹ năng kinh doanh, bạn có thể kiếm ra tiền. Những kỹ năng, bài học cho người kinh doanh như một cỗ máy in tiền hoàn hảo!
Hầu hết mọi người đều nói rằng họ thất bại là vì thiếu tiền và không có kỹ năng kinh doanh. Theo Robert Kiyosaki, nguyên nhân quan trọng nhất khiến kinh doanh thất bại là do họ thiếu những kỹ năng quan trọng nhất mà một doanh nhân cần phải có. Nếu bạn có những kỹ năng kinh doanh, bạn có thể kiếm ra tiền. Những kỹ năng kinh doanh nó như một cỗ máy in tiền hoàn hảo!

Những kỹ năng - bài học đắt giá cho người kinh doanh:
Bài học số 1
Chàng yêu nàng từ thuở nàng mười lăm mười sáu tuổi. Cả hai lén lút đi lại, quan hệ, quậy gia đình, trốn nhà đi, dọa chết nếu không được chấp nhận. Nếu quan hệ ấy kéo dài một năm, được gọi là phạm pháp, dụ dỗ trẻ vị thành niên, có nguy cơ ra tòa thụ án. Nếu mối tình ấy kéo dài ba năm, được gọi là yêu trộm, tình yêu oan trái. Nếu mối tình kéo dài sáu bảy năm, sẽ được gọi là tình yêu đích thực, vượt núi trèo đèo qua bao khó khăn để yêu nhau.
Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm được trong… bao lâu!
Bài học số 2
Một cô gái bán hoa nếu qua đêm với thợ thuyền hoặc lao động ngoại tỉnh, thì bị gọi là đối tượng xã hội. Nếu qua đêm với đại gia lừng lẫy, thì được gọi là chân dài. Nếu qua đêm với một ngôi sao sân cỏ hoặc màn bạc, sẽ được đàng hoàng lên báo kể chuyện “nghề nghiệp” và trưng ảnh hở da thịt giữa công chúng, không ai có ý định bắt nàng.
Kết luận: Bạn làm gì chả quan trọng, quan trọng là bạn làm điều đó với ai!
Bài học số 3
Phòng tắm công cộng bỗng dưng bị chập điện gây hỏa hoạn lớn, vô số chị em chạy túa ra đường mà không kịp mặc gì. Những nàng thông minh là người không lấy tay che thân thể, mà lấy tay che… mặt.
Kết luận: Hãy quan tâm tới mấu chốt của mọi vấn đề.
Bài học số 4
Một nàng gái ế chạy tới đồn cảnh sát tố cáo: “Tôi đã cẩn thận để tiền trong áo lót, thế mà thằng cha đẹp trai đứng cạnh tôi ở trên xe bus đông đúc đã móc lấy mất tiền của tôi!”. Cảnh sát ngạc nhiên: “Tại sao nó có thể móc tiền được ở một vị trí “nhạy cảm” như thế, mà cô không phát hiện ra?”
Cô nàng gái ế thút thít: “Ai ngờ được là nó chỉ muốn moi tiền?”
Kết luận: Một nhà kinh doanh tài ba là người moi được tiền của khách hàng trong lúc đang khiến khách hàng sung sướng ngất ngây.
Bài học số 5
Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng nó đang ấm dần. Đống phân đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống phân, nó liền kéo con chim ra ăn thịt.
Bài học xương máu:
1. không phải ai "đi nặng" vào người mình cũng là kẻ thù của mình
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống phân cũng là bạn mình
Bài học số 6
Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi.
Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: “Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang.”
Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.
Bài học số 7
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra. Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
– Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?
– Vợ: ông Bob hàng xóm.
– Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?
Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.
Bài học số 8
Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa.
Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
Bài học số 9
Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói, cháu chả có gì cả, thưa các bác. Cháu chỉ có mỗi một đứa con, hiện đang nằm trong bụng của con gái các bác!
Kết luận: Muốn cạnh tranh với đối thủ, cần có tay trong!
Bài học số 10
Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống ngẩn tò te.
Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.
Bài học số 11
Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.
Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.
Bài học số 12
Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.
Bài học rút ra: đừng chiếm thị trường nếu bạn biết là không giữ được nó.
Bài học số 13
Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.
Bài học rút ra: hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!
Bài học số 14
Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. Tôi trước! Tôi trước! – Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Vút. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.
Bài học xương máu: luôn luôn để sếp phát biểu trước.
Bài học số 15
Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. Con thỏ nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Đại bàng trả lời: Được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy con thỏ mà ăn thịt.
Bài học xương máu: để được ngồi không mà chẳng cần làm gì, anh phải ngồi ở vị trí rất cao.
Bài học số 16
Một con gà tây trò chuyện với một con bò:
“Giá mà tôi có thể bay lên ngọn cây kia thì thích quá, nhưng tôi không đủ sức”, gà tây thở dài.
“Được rồi, tại sao bạn không nếm tý phân của tôi nhỉ? Nó có nhiều chất bổ lắm đấy”, bò trả lời. Gà tây mổ ăn phân bò và nó thấy quả là nó đã đủ sức bay lên cái cành thấp nhất. Ngày hôm sau, ăn thêm phân bò, nó bay lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau đêm thứ tư, gà tây khoái chí lên tới được ngọn cây. Nó lập tức bị một nông dân phát hiện, anh này bắn nó rơi xuống đất.
Bài học xương máu: sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi.


Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

5 THÓI QUEN QUYẾT ĐỊNH THÀNH CÔNG CỦA TỶ PHÚ VÔ GIA CƯ

Tỷ phú John Paul DeJoria

Lạc quan, kiên trì, và đặc biệt là quan niệm về sự thành công "khác thường" là những điểm sáng nổi bật nhất ở John, giúp ông vượt qua những khó khăn của cuộc sống và chạm tới cánh cửa của sự thành công.
Doanh nhân 72 tuổi này lần đầu được tạp chí Forbes đưa vào danh sách các tỷ phú của thế giới vào năm 2009.
Dưới đây là 5 chia sẻ về thói quen thường ngày của vị tỷ phú tài ba, cũng là những yếu tố cơ bản nhất để ông đạt được thành công như ngày nay.
Sử dụng công nghệ đơn giản, tiết kiệm
Trong bối cảnh cả thế giới đứng ngồi không yên chờ những thế hệ iPhone, iPad mới của Apple sắp ra mắt, thì tỷ phú John Paul DeJoria vẫn thấy hạnh phúc với một chiếc điện thoại nắp gập hiệu Motorola (công nghệ mà chúng ta dễ dàng tìm thấy hồi những năm 2000).
John Paul DeJoria có thể sẽ là mẫu tỷ phú hiếm hoi trên thế giới rất ít sử dụng công nghệ. Ông lái một chiếc Tesla, nhưng lại không hề sử hữu một thiết bị máy tính hay laptop nào. "Tôi sẽ bị ngập đầu trong công việc nếu sử dụng email", ông cho biết. Thay vào đó, John thích sử dụng phương thức gọi điện, nhắn tin cổ điển để dàn xếp các cuộc hẹn, thương vụ và công việc cá nhân của mình.
Không tốn nhiều thời gian vào tủ quần áo

"Thành công không chỉ là số tiền bạn kiếm được, cũng không phải là vị trí bạn đạt được. Thành công là bạn làm việc tốt đến đâu, bạn làm những gì khi không có ai giám sát. Đó mới là thành công".
John Paul DeJoria cũng là mẫu người khá giản dị trong chuyện ăn mặc. Người ta chỉ thường bắt gặp ông cùng một bộ đồ đen cơ bản gồm quần đen, áo sơ mi đen hoặc áo khoác blazer đen. Ông rất hiếm khi thay đổi gu thời trang, cũng như dành thời gian để cập nhật các mẫu quần áo mới.
Trên thực tế, đa số các doanh nhân thành đạt đều không chú trọng nhiều vào chuyện ăn mặc, hoặc có chăng chỉ là chọn cho mình một gu thời trang để khẳng định cá tính riêng. Điều này từng được nhiều người nổi tiếng như Steve Jobs, Mark Zuckerberg,... áp dụng. Thay vào đó, họ dành thời gian và tiền bạc để làm những điều quan trọng hơn.
Lắng nghe lời khuyên từ mọi người, kể cả con cái của bạn
Tỷ phú có những người bảo thủ, có người lại lắng nghe, và John Paul DeJoria thuộc nhóm người thứ 2. Trong quá khứ, đã có lần John ở trong một tình cảnh phải đưa ra một quyết định khó khăn, sẽ có tác động rất lớn đối với thương hiệu kinh doanh và hình ảnh cá nhân của ông. Lúc này, ông đã tham khảo và nghe theo ý kiến của con gái Alexis.
"Khi tôi thực hiện một quyết định kinh doanh lớn mà không cảm thấy chắc chắn, tôi sẽ dựa vào những người thân xung quanh", tỷ phú 72 tuổi cho biết .
Bỏ tiền đổi lấy sự thuận tiện



Tỷ phú John Paul sở hữu không phải một, mà tới 3 chiếc máy bay riêng. Tuy nhiên John không hề mua chúng để sưu tầm, hay vì sở thích cá nhân.
Đối với ông, thời gian là vô giá, và ông sẽ làm tất cả để có được nó, thậm chí cả việc chi hàng triệu đô la cho những chiếc máy bay riêng của mình. Và trên thực tế, chúng đã giúp John tiến hành các cuộc gặp gỡ, họp mặt xuyên suốt nước Mỹ một cách dễ dàng hơn rất nhiều thay vì lãng phí hàng giờ tại sân bay.
John Paul cũng có một đầu bếp cá nhân, người đã phụ trách toàn bộ chế độ ăn uống, và thời gian ngủ nghỉ nhằm đảm bảo sức khỏe làm việc cho ông. Nhà tỷ phú người Mỹ cũng thường xuyên mời bạn bè, đối tác tới dùng bữa tại nhà với không gian riêng tư, cùng chế độ ăn phù hợp. Nhiều người vẫn đùa rằng John không cần phải đi tìm bất cứ quán ăn nào, bởi ông đã có một cơ sở riêng tại nhà.
Luôn lạc quan
Tỷ phú John Paul rất may mắn khi sở hữu một tinh thần lạc quan hiếm có - điều mà ngay cả những người lạc quan nhất cũng ghen tỵ với ông. Hầu như John chưa bao giờ buồn hay thất vọng vì điều gì, ông luôn tìm được những điều tích cực dù là nhỏ nhất trong cuộc sống.
Điều này được những người bạn của John ghi nhận từ thời ông còn ở tuổi niên thiếu và phải làm lụng vất vả kiếm sống. Thậm chí trong quá khứ có những lúc phải làm người vô gia cư, John vẫn tin rằng mình hạnh phúc hơn so với nhiều người khác trên thế giới.


Thứ Ba, 30 tháng 5, 2017

Du học tại các trường nổi tiếng trên thế giới cần chuẩn bị bao nhiêu tiền?

Một số trường như Đại học Sorbonne của Pháp hay các trường công tại Đức đều không thu tiền học phí, muốn học ở Harvard hay MIT của Mỹ hãy chuẩn bị khoảng 50.000$ mỗi năm chỉ dành cho tiền học.

Du học luôn là ước mơ của nhiều học sinh, sinh viên, được học tập tại một quốc gia khác với phương pháp giáo dục cùng chương trình khác là lựa chọn được nhiều người theo đuổi.
Thế nhưng, học phí tại những trường Đại học nổi tiếng trên thế giới là bao nhiêu? Nếu muốn đi du học, có lẽ bạn nên cân nhắc về học phí tại những trường đại học phía dưới đây. Mức học phí được tính là mức trung bình cho mỗi năm.
Mỹ
Để học tập tại MIT, mỗi năm sinh viên cần chi khoảng 46.704$ cho tiền học phí.




Con số này ở Harvard là 45.278$.

Anh

Được biết tới là quốc gia có chi phí đắt đỏ do tỷ giá đồng Bảng cao, học phí tại Đại học Cambridge của Anh lại thấp hơn các trường Mỹ khi có mức trung bình 29.927$ mỗi năm.




Và trường Đại học Oxford nổi tiếng là 27.753$.

Úc

Đại học Quốc gia Úc có mức học phí 27.000$/năm.



Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

Học MBA theo cách của Đại học Harvard

Tốt nghiệp thạc sĩ quản trị kinh doanh tại Đại học Harvard, anh Bùi Quang Minh cho biết, sinh viên MBA của Harvard chỉ học bằng "case study", tức là học qua những tình huống thực tế.
Tốt nghiệp Đại học Sydney với tấm bằng loại ưu, anh Minh quyết định làm việc 2 năm tại Singapore trước khi về Việt Nam khởi nghiệp với chuỗi cửa hàng. Say mê theo đuổi tri thức mới và nhận thấy những kiến thức mình học được đã lỗi thời, gác lại tất cả, anh tiếp tục theo đuổi ước mơ học MBA (Thạc sĩ quản trị kinh doanh) tại Đại học Harvard với kỳ vọng được tiếp xúc với nhiều người ở các ngành nghề khác nhau, những người đã đi trước để có tư duy tiến bộ và hiện đại hơn.
Cách đào tạo MBA tại Harvard
Theo anh Minh, tất cả chương trình đào tạo tại Harvard đều được dạy bằng "case study", tức là học qua những tình huống thực tiễn. Trong 2 năm, học viên sẽ phải trải qua vài trăm "case study" khác nhau ở từng lĩnh vực. Bài học sẽ là những tình huống thực tế mà các nhà quản lý thường gặp phải ở các doanh nghiệp. Lý thuyết cũng được cung cấp đan xen trong bài nhưng tất cả học viên phải tự nghiên cứu. Đó chỉ là cơ sở để học viên hiểu kỹ hơn về tình huống được cung cấp.
Với phương pháp này, học viên buộc phải chủ động đọc, nghiên cứu, tìm hiểu tài liệu trước. Việc này chiếm hơn 50% thành công của giờ giảng. Tại lớp, giảng viên chỉ hỗ trợ để mọi người tự trao đổi, trò chuyện, tham gia tranh luận theo các câu hỏi mang tính gợi mở. Từ đó, sự bất đồng, những góc nhìn khác nhau sẽ giúp người học có cái nhìn sâu sắc hơn và "vỡ lẽ" được nhiều điều mới mẻ. Cách tiếp cận vấn đề và suy nghĩ khác nhau sẽ giúp học viên định hướng tư duy, nâng cao khả năng.
Anh Bùi Quang Minh tốt nghiệp thạc sĩ quản trị kinh doanh tại Đại học Harvard.
"Case study là phương pháp hiệu quả và không thể thiếu khi học MBA. Nó giúp người học có tư duy giống như mình là người quản lý thực sự, gánh trên vai trách nghiệm dẫn dắt doanh nghiệp đi đến thành công. Lúc đó, người học sẽ có công cụ để tư duy về cách đưa ra quyết định chính xác", anh Minh chia sẻ.
Theo đó, "case study" rèn luyện cho học viên có tư duy cần thiết để đưa ra quyết định. Không chỉ dừng lại ở việc học, mỗi học viên sẽ được thử ngồi ghế lãnh đạo, đưa ra quan điểm và phải bảo vệ nó trước nhiều người. Nếu giải quyết tốt các tình huống, khi ngồi vào vị trí đó trong tương lai, bạn hoàn toàn có thể làm tốt mọi việc.

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

MBA là 'tấm áo đẹp', nhưng cần thực tế

MBA rõ ràng là một tấm áo đẹp, hấp dẫn, nhưng nó chỉ sang trọng và thực sự đẹp nếu người mặc không dùng "áo đẹp" để "đi đêm".
MBA (Master of Business Administration - Thạc sĩ quản trị kinh doanh) là chương trình đào tạo sau đại học (1-2 năm) phổ biến nhất toàn cầu hiện nay và được coi như thẻ thông hành cho những doanh nhân thành đạt trong tương lai.
Các khóa học MBA nước ngoài đưa vào nhiều tình huống (case study) để người học nghiên cứu và áp dụng trong quá trình học tập. Do đó, nhiều khóa đào tạo MBA đòi hỏi người học cần có hai năm kinh nghiệm trước khi theo học là như vậy.
Có rất nhiều chương trình sau đại học mà bạn có thể tham gia, thế nhưng phần lớn chúng ta đều khẳng định chương trình MBA sẽ giúp tăng thu nhập lên ngưỡng cao nhất. Xã hội cũng thường quan niệm rằng nếu có học vấn cao hơn, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn và nếu bạn đủ thông minh để học hết đại học, bạn sẽ còn giỏi giang hơn nữa nếu học cao lên. Như vậy, học MBA có thật sự thành công trong cuộc sống?



Theo Bộ LĐTBXH cùng Tổng cục Thống kê, quý IV/2013, cả nước có 900.000 người thất nghiệp (tăng 48.000 người so với cùng kỳ 2012) và hơn 1,2 triệu lao động trong độ tuổi thiếu việc làm. Ở nhóm lao động có trình độ cao đẳng nghề, tỷ lệ thất nghiệp là 7,68%, tăng 1,3 lần so với quý IV/2012 (tương đương 8.300 người); tỷ lệ thất nghiệp ở nhóm lao động có trình độ cao đẳng là 6,74%, tăng 1,3 lần (khoảng 19.200 người); tỷ lệ thất nghiệp của nhóm lao động có trình độ đại học trở lên là 4,25%, tăng 1,7 lần. Như vậy, có khoảng 72.000 lao động thuộc nhóm này bị thất nghiệp so với số thất nghiệp ở quý IV/2012.
Nhân tiện đọc được các số liệu này, tôi chia sẻ cho các bạn nhiều điều nguy hiểm mà người ta có thể dạy sinh viên trong chương trình MBA nếu sinh viên không có cái nhìn thực tế:
1. Bạn là số 1: Rất nhiều người học MBA nghĩ rằng họ là số một lúc được nhận vào trường kinh doanh. Khi tốt nghiệp, họ nghĩ mình sẽ kiếm ngay được công việc xứng đáng với mức lương cao. Thế nhưng thực tế trở về nước, người có MBA phải làm việc với hàng đống giấy tờ. Ý kiến của bạn cũng sẽ chẳng được tôn trọng bởi bất kỳ ai có chức vụ trong công ty. Đừng nản lòng, hãy cố gắng và bạn sẽ có cơ hội để thể hiện mình.
2. Bạn là người xuất sắc nhất: Tương tự như điều 1, bạn vẫn chẳng là "cái đinh" gì. Ai cũng ghét kẻ tốt nghiệp MBA kiêu ngạo, đặc biệt khi bạn không nắm được nhiều điểm quan trọng trong văn hóa làm việc của công ty. Nếu bạn chẳng là ai, hãy chấp nhận thực tế để cố gắng.
3. Đầu tư cho bản thân là đầu tư khôn ngoan: Họ khẳng định việc đi học MBA có thể coi như khoản đầu tư khôn ngoan nhất mọi thời đại. Tôi lại nghĩ rằng nếu bạn muốn học, bạn sẽ học được rất nhiều từ 2 năm đi làm. Thực tế chứng minh những người không có MBA kiếm được nhiều tiền hơn so với người học MBA. Không ít người vẫn chẳng hiểu thực sự họ muốn làm cái gì trong suốt 2 năm sau khi tốt nghiệp MBA. Thực ra, chẳng có gì khác thường cả, chỉ đơn giản đừng cố nghĩ rằng bạn đang đầu tư cho chính mình khi bạn không hiểu mình nên làm gì với quãng thời gian còn lại trong đời.
4. Bạn thông minh nhất: Sau khi cạnh tranh gay gắt để vào được trường kinh doanh, người học MBA tin họ quá giỏi để được du học. Trong kinh doanh, ai cũng thông minh trong từng khía cạnh của sự việc. Nếu bạn cố gắng thể hiện mình quá nhiều, đồng nghiệp sẽ tìm cơ hội để làm cho bạn mất mặt. Đừng tạo ra kẻ thù không cần thiết.
5. Bạn sẽ trở thành doanh nhân thành đạt: Đừng ảo tưởng. Bạn học MBA để có khả năng tổ chức công việc tốt hơn. Thế nhưng không phải bạn đã nắm được mọi bí quyết để tự khởi nghiệp (Start-up) như một doanh nhân chuyên nghiệp.
6. Bạn đã có đủ “công cụ” để làm việc và kinh doanh: Người học MBA thường thích các công cụ. Họ được biết đến cực kỳ nhiều công cụ, đặc biệt trong năm thứ 2 của chương trình MBA: phân tích SWOT, phân tích ngành. Tất nhiên mọi thứ đều tốt nhưng chẳng có công cụ nào giúp đảm bảo cho mọi thứ và chắc chắn không thể thay thế cho khả năng xét đoán chính xác trong kinh doanh. Chẳng trường lớp nào dạy được khả năng này.
7. Làm việc theo nhóm: Các trường nước ngoài nhấn mạnh rằng làm việc theo nhóm giúp bạn làm việc nhóm tốt hơn và họ nói không muốn sinh viên chỉ "học vẹt". Vậy việc ép sinh viên phải làm việc theo nhóm thật tốt sau 2 năm liệu có hợp lý? Hoàn toàn sai lầm. Những trải nghiệm trên chỉ giúp bạn khi làm chính trị, thu hẹp đội ngũ...
8. Bạn nên ghi MBA sau tên của bạn trên danh thiếp: Đừng làm vậy.
9. Học xong MBA, bạn có khả năng giao tiếp cực tốt: Khi tham gia chương trình MBA, bạn có rất nhiều cơ hội để thể hiện mình. Nhưng bạn đã bao giờ lắng nghe bài thuyết trình của các chuyên gia trên CNBC hay Bloomberg? Học MBA không đồng nghĩa bạn sẽ có khả năng hùng biện siêu đẳng. Bất kỳ cái gì cũng cần phải luyện tập. Bạn phải luôn cố gắng cải thiện bản thân mình nếu muốn thành công.
Bất kỳ doanh nghiệp nào, người chủ cũng cần ở một nhân viên ngoài kiến thức và kỹ năng còn là kinh nghiệm thực tế. Hơn nữa, doanh nghiệp là một tập thể chứ không phải chỉ có "một ngôi sao" mà mọi người phải phục tùng. MBA chỉ phù hợp với những chuyên viên đã có bề dày kinh nghiệm và sự thăng tiến của cá nhân là do hiệu quả công việc mang lại. MBA sẽ thực sự hữu ích nếu bạn mới bắt đầu một công việc quản lý, từ cấp độ nhỏ.
Về bản chất, học không phải vì bằng cấp mà vì cần trang bị thêm kiến thức, kinh nghiệm để phục vụ cho việc quản trị là tốt. MBA rõ ràng là một tấm áo đẹp, hấp dẫn, nhưng nó chỉ sang trọng và thực sự đẹp nếu người mặc không dùng "áo đẹp" để "đi đêm".


BẰNG MBA QUỐC TẾ TRONG NƯỚC - ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

Trong vòng vài năm trở lại đây, hàng loạt trường đại học lớn quốc tế ồ ạt “đổ bộ” vào Việt Nam mở các khóa học MBA. Cùng với “cơn khát” MBA của các doanh nghiệp lớn, việc học MBA trong nước trở thành "chiến lược" sáng suốt của những nhà quản lý trẻ năng động.

Những trường đại học uy tín của nước ngoài, hoặc liên kết với các trường của nước sở tại, hoặc tự tổ chức các khoá học MBA ngay tại nước đó, giúp người học có thể tiết kiệm đáng kể chi phí ăn ở, đi lại mà vẫn có khả năng đạt được kiến thức và bằng cấp có giá trị. Tuy học tại chỗ, chất lượng giảng dạy và bằng cấp có giá của những khóa MBA trong nước ấy vẫn hơn hẳn chất lượng giáo dục của những trường đại học không tên tuổi ở nước ngoài, dù hiện tại, không ít người Việt vẫn nghĩ bằng ngoại tốt hơn…
Tuy nhiên, để theo học khóa MBA trong nước - bằng cấp quốc tế, bạn cần phải tìm hiểu thật kỹ về các trường nước ngoài có liên kết với Việt Nam trước khi chọn trường theo học nếu không muốn “tiền mất tật mang”, bởi không phải tấm bằng MBA nào cũng có giá trị, đặc biệt là giá trị quốc tế. Bài viết này chủ yếu nhằm cung cấp cho bạn thông tin về những khóa học MBA khá uy tín tại Việt Nam hiện nay với nhiều ngành học, hình thức học và mức học phí khác nhau để bạn có thể lựa chọn.
Vậy, tấm bằng MBA quốc tế học trong nước đáng giá bao nhiêu? Ai cũng có thể thấy qua mức học phí – rẻ hơn bằng MBA học ở nước ngoài. Tuy nhiên, giá trị lớn hơn và tích cực hơn của nó nằm ở chỗ người Việt đã có thể gặt hái những kiến thức đỉnh cao mang tầm quốc tế ngay tại Việt Nam, và giá trị MBA như thế nào còn phụ thuộc vào việc ta học và áp dụng tấm bằng ấy vào thực tiễn ra sao!


. Một số khóa MBA quốc tế nổi bật
1- Khóa đào tạo Thạc sĩ QTKD MBA tại Việt Nam của ĐH Nam Columbia Hoa Kỳ
- Chương trình thiết kế theo tiêu chuẩn của tổ chức Quốc Tế AACSB.
- Có thể đăng ký học online dành cho người bận rộn.
- Bằng được Bộ Giáo dục và Đào tạo công nhận.
- Điều kiện theo học: 500 điểm TOEFL; 450 điểm GMAT, vượt qua cuộc phỏng vấn của các giáo sư, có kinh nghiệm làm việc.
- Thời gian học: 18 tháng
- Học phí: hơn 8.000 USD, ưu đãi 10% cho những sinh viên xuất sắc.
- Thông tin tham khảo: http://columbiasouthern.edu.vn
2- Chương trình Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh - MBA của ĐH RMIT
- Áp dụng chương trình hiện tại của RMIT ở Úc.
- Điều kiện theo học: bằng cử nhân; TOEFL- iBT 92 hoặc IELTS 6.5; kinh nghiệm làm việc.
- Học phí: 15.050 USD/khóa (chương trình bán thời gian – 2 năm) hoặc 15.410 USD/khóa (chương trình toàn thời gian – 1 năm)
- Thông tin tham khảo: http://www.rmit.edu.vn/postgraduate.php?pid=3
III. Một số chương trình đào tạo MBA liên kết
ĐH Hà Nội - ĐH La Trobe (Úc): Lệ phí nhập học 30 USD, học phí 6.400 USD/khóa.
ĐH Quốc gia Hà Nội - ĐH Impac (Mỹ): học MBA bằng tiếng Anh lẫn tiếng Việt, khóa học tổ chức tại Hà Nội: 8.500 USD, tại TP.HCM: 9.000 USD/khóa.
ĐH Kinh tế TP.HCM - Phòng Công nghiệp Paris (Pháp): Lệ phí hồ sơ: 300.000đ, học phí 5.000 USD/khóa.
ĐH Bách Khoa TP.HCM – Trường Đào tạo về Quản lý Maastricht (Hà Lan): Học phí 9.500 USD/khóa.
ĐH Ngân Hàng TP.HCM – Trường Đại học Bolton (Anh): học phí 4.350 bảng Anh/khóa.
ĐH SCUPS - ĐH Bách khoa Hà Nội đào tạo thạc sĩ quản trị kinh doanh. Văn bằng do SCUPS cấp theo tiêu chuẩn các trường đại học Mỹ. Thời gian học từ 18h đến 20h30', kéo dài 18 tháng. Lệ phí 5.000 USD.

Kinh nghiệm kinh doanh nhỏ lẻ: Muốn thành công phải có chiến lược



Những người đã từng có kinh nghiệm kinh doanh nhỏ lẻ cho rằng buôn bán quy mô vừa và nhỏ có khả năng thành công cao hơn bởi bạn dễ dàng tập trung phục vụ phân khúc khách hàng mình đã lựa chọn. Nhưng cũng như kinh doanh lớn, cần phải có chiến lược cụ thể nếu muốn hiệu quả mang về được tốt hơn.

Bạn có biết ai là khách hàng của mình?
Xác định được khách hàng và hành vi mua sắm của họ được coi là chiến lược quan trọng nhất trong những chiến lược giúp tạo nên thành công trong lĩnh vực bán lẻ.
Tuy nhiên thì cho dù bạn là một nhà bán hàng đã có kinh nghiệm hoặc chỉ mới bắt đầu bước chân vào lĩnh vực kinh doanh này, bạn nên đọc và tham khảo thêm về một số chiến lược đã được chứng minh cho sự thành công của các nhà bán lẻ hàng đầu trên thế giới phía dưới đây:
Kết thân với những khách hàng  chịu chi trả cho đa phần những mặt hàng có lợi nhuận cao.
“Đừng bao giờ theo đuổi những kẻ hà tiện“. Bởi khi đó là bạn đang mua sự trung thành của họ bằng chính khoản lợi nhuận của mình. Nếu có thể, hãy tập trung đáp ứng đối tượng khách luôn đặt ra câu hỏi “Có gì mới?” – một khách hàng tốt sẽ sẵn sàng trả đủ tiền để có nó. Chỉ khi nào bạn xác định được những mặt hàng cần mua cho cửa hàng của mình, tức là khi bạn thực sự hiểu khách hàng của bạn là ai và khách hàng muốn gì thì họ sẽ mua hàng của bạn.
Điều bạn cần làm là mang đến cho khách hàng của mình những trải nghiệm chất lượng tương xứng với mức giá mà họ phải bỏ ra để mua sản phẩm của cửa hàng bạn. Hãy thu hút khách hàng bằng chất lượng chứ đừng bao giờ cố gắng bán cứng, gò ép, dùng áp lực mạnh để thuyết phục người mua mua một món hàng nào đó hoặc tất cả mọi thứ có trong cửa hàng của mình.
Lựa chọn hàng hóa tốt nhất
Có quá nhiều sự lựa chọn chưa hẳn đã là điều mà khách hàng mong muốn. Thay vào đó, họ chỉ muốn tìm kiếm các lựa chọn tốt nhất mà thôi. Điều đó có nghĩa là bạn nên sắp xếp, trình bày cửa hàng một cách khoa học với các mặt hàng chất lượng để khách hàng có thể nhìn thấy rõ ràng lợi thế hơn của bạn so với các đối thủ cạnh tranh.
Thu hút khách hàng
Có rất nhiều cửa hàng mà khi khách bước vào nhưng không nhận được lời chào hỏi từ người bán. Một số khác thì lại hỏi quá nhiều khiến cho khách hàng cảm thấy phiền phức và khó chịu. Cuốn hút khách hàng, để họ cảm thấy thoải mái nhất khi bước chân vào cửa hàng của bạn bằng cách thể hiện sự quan tâm thông qua những cuộc trò chuyện ngắn để giúp đỡ và mang đến cho họ sự thuận tiện tối đa khi đến mua sắm tại cửa hàng của bạn.
Mời họ quay trở lại
Điều cuối cùng cần làm trước khi khách hàng hoàn tất mua bán là một lời cảm ơn vì đã mua hàng của bạn. Nhưng sẽ tốt hơn nữa nếu bạn cảm ơn khách hàng bằng thái độ thân thiện và mời họ quay trở lại trong những lần phát sinh nhu cầu sau. Điều đó sẽ khiến họ ấn tượng và ghi nhớ mãi.
Với những kinh nghiệm kinh doanh nhỏ lẻ được chia sẻ trên đây, hi vọng sẽ hỗ trợ tốt cho công việc kinh doanh của bạn!
Nguồn:  internet